Gần 3 năm trôi qua, bây giờ thì chúng mình đã 18 tuổi, đã phải lớn trước những quyết định của cuộc đời... Trường nào? Ngành nào? Thật quá khó khăn... Nhưng làm sao có thể ngăn được cho con người ta đừng lớn!!! Tương lai vẫn ở đấy và thời gian thì chỉ còn tính bằng ngày, 3 năm học dấu yêu vừa qua làm tớ giật mình nhận ra thời gian trôi nhanh quá, nhìn lên phía trước thì tất cả còn lại quá mong manh... Tớ nhớ những trận bóng, những lần tầng 4 chúng mình "oanh tạc" máy bay giấy rồi lại nhẹ mình theo gió thả chong chóng cùng nhau, nhớ cả những tiết học tiếng Anh vui vẻ, nhớ những bức tranh chúng mình dán trên tường khiến ai bước vào lớp cũng có cảm giác gần gũi như trở về thời mẫu giáo, nhiều lắm... Nhưng tất cả giờ đây sắp gói gọn trong 2 chữ KỈ NIỆM mất rồi... Những hành lang lớp học rồi sẽ vắng bóng... 1 thế hệ đã đi qua... 1 thế hệ sẽ đi qua... 1 thế hệ mới lại sắp bước vào... Và giá mà đóng băng được tương lai, để tất cả chúng mình được ở mãi tuồi 18 thơ mộng... Tớ viết bài này với hi vọng nhỏ nhoi là có 1 cái gì đó để tặng cho các cậu trong những ngày cuối năm.... Vì tớ muốn các cậu hiểu rằng, sau này dù đi đâu, chúng ta vẫn luôn có thể nhận ra nhau bằng màu áo hồng ngây ngất... Giống như cái cách mà chúng ta đã tìm thấy nhau giữa hành tinh mênh mông này... Hứa với tớ cùng nhau cố gắng nhé! - "Rồi năm nay chúng mình sẽ là sinh viên" Viết tặng gia đình thứ 2 trong cuộc đời....
Khon nan wa
bon dan ba` hay noi dieu lam' dung tin nhung gi cn' noi' nhat la con phuong sex nha AE
Dug la ty k0n traj,ck0t' lu0j dau m0j,ja? Ta0.ck0 nen k tjn dk l0j k0n traj n0j cak h0t girl ak.hj2
K0 faj? ctraj deu? dau nke.Aj pao? cgaj ngu
doc kung~ hay day" nkug ma t.y kua kon zai bjo gia? to va deu? kag" qa". haiz...:-ss
ai post bái náy thế đấm cho phát. x-(
phũ tất cả cũng chỉ có thế
oai' con dung dung nay` sua lam the nhi
2` dan toc hieu ls dc tieng nguoi chu'
ngu đ" chịu đc học lớp mấy r còn viết sai chính tả =)) ngu vãi vật